[Fanfiction Contest] No.18 – L’Amour est bleu (Homin)

Author: thanh_nhan46 (Thanh Nhan Bui@facebook)

Disclaimer: DBSK thuộc về nhau.

Rating: K

Pairing: HoMin

Category/Genre: Fluff

Poster: Yi JyN

A/N: Trong fic có sử dụng lyric Saronaya no natsu dịch bởi Harukimiki

Summary:

em đợi gió

mây lặng

nắng nghiêng

sóng ngừng

em đợi mưa

ngày qua

lưng chừng

xanh thẫm

L’Amour est bleu

Cánh đồng rộ lên sắc vàng rực giữa bức tranh chiều tà dần buông. Vài tia nắng cuối ngày rơi xuống ngọn lúa còn đang mải vươn mình, le lói lên những đốm sáng nhàn nhạt của ngày sắp tắt. Changmin dắt xe đạp đi men theo con đường đất nho nhỏ đắp lên giữa những thửa ruộng thơm mùi lúa non, miệng lẩm nhẩm bài hát lũ trẻ vừa mới tập tành sáng tác. Cơn gió mang theo hơi lành lạnh ào qua vai trong khoảnh khắc, em ngẩn người nhìn chiếc chuông cũ kĩ nghiêng mình gieo vào không khí những tiếng đinh đang khe khẽ. Kí ức chợt ùa về như cánh diều chỉ mới vuột ra khỏi tầm mắt xa xăm.

*

* *

Changmin lần đầu tiên gặp Yunho là vào một ngày tháng tám trong veo, khi những cây hồng bì dại đã kết hoa nở trắng một góc trời. Yunho lúc ấy tròn tròn, bị em ôm lấy hít hà cả buổi mà mặt méo xệch, nước mắt nước mũi tèm nhem đi mách mẹ. Mẹ Yunho còn mải sắp xếp lại căn phòng nhỏ với cha Changmin, chỉ cười hiền, xoa xoa mái tóc đen nhánh của đứa con, dịu dàng bảo rằng hai đứa đã là anh em rồi thì phải hòa thuận. Anh khẽ nhếch cái mũi phồng lên đỏ ửng, ưỡn ngực tự hào ra dáng một ông anh hoàn hảo không ai bằng, hùng hồn với mẹ, mẹ yên tâm, con sẽ là một người anh thật tốt. Changmin vùi đầu vào lòng cha, len lén nhìn sang Yunho còn đang ra dáng bản lĩnh, khe khẽ nở một nụ cười.

Mái ấm của Yunho và Changmin nép mình bên cây táo gai già cỗi đầy với những sợi râu dài lòa xòa mặt đất. Mỗi sáng, ba sẽ dậy sớm thật sớm, đạp xe vòng qua ngọn đồi nhỏ sau nhà, mua về cho mẹ và hai anh em những chiếc bánh nướng được gói kĩ càng trong lớp giấy màu trứng gà nhạt. Những lần hai anh em bị lôi từ chăn dậy, đều mơ màng ngái ngủ mà thấy ba hôn lên má mẹ một cái thật kêu, rồi vội vã xách chiếc cặp táp màu đen đã sớm bạc màu, men theo những con đường nhỏ nhô lên giữa vạt lúa trải dài đến xưởng làm việc. Mẹ lúc nào cũng đứng nhìn đến khi bóng lưng ba khuất sau ánh mặt trời trắng trắng trong veo của buổi sớm mới quay lại cặm cụi với vườn rau trước nhà, trên môi vẫn vương nụ cười tươi như nắng bình minh đang lan tỏa.

Những buổi chiều đầy gió, em hay vòi vĩnh đòi anh đi thả diều. Hai anh em chạy giữa cánh đồng lúa trĩu vàng, thân hình nho nhỏ lẫn trong ánh chiều, chỉ còn cánh diều vụng về sải cánh giữa bầu trời xanh thẫm. Có lần, Changmin vì mải mê nhìn theo cánh diều trên không trung, vô tình trượt chân ngã xuống. Yunho còn lười biếng đi ở phía sau, giật mình thấy em ngã, vội vã chạy đến. Khi Yunho nhìn thấy em, Changmin chân tay đầy bùn, chống mãi mà không tìm cách đứng dậy được. Anh đưa đôi bàn tay mình ra, nắm lấy, bế Changmin lên, môi khe khẽ bảo.

Có anh ở đây, Changmin.

Changmin nhào vào lòng Yunho, tủi hờn và sợ hãi theo nước mắt lưu lại thành những vệt dài trên chiếc áo lem nhem bùn đất. Cánh diều nghiêng mình nằm lại trên những bông lúa đã lên đòng, lẳng lặng nhìn bóng chiều đổ xuống bên hai bóng dáng như hòa vào làm một.

*

* *

Changmin và Yunho cứ thế lớn lên cùng nhau, rong ruổi giữa miền quê dịu dàng qua hết mùa hồng bì này đến mùa hồng bì khác. Ba mẹ hai anh em sau bao năm tháng dành dụm, cuối cùng cũng bắt tay vào sửa sang ngôi nhà bé nhỏ. Cả nhà đã giành hẳn một buổi tối bên chiếc bàn gỗ ba đóng từ hồi Changmin chào đời, tỉ mỉ lên kế hoạch chọn màu, chọn gạch, thậm chí là thiết kế căn phòng cho ba mẹ và hai anh em. Changmin rất háo hức, cứ chốc chốc lại nói với Yunho về cái góc sắp sửa có – nơi hai anh em sẽ đóng làm căn cứ bí mật, trưng bày những chiếc lá khô đủ hình thù, giấu truyện tranh hay xử lí đống đồ ăn vặt. Yunho chỉ cười cười, gật gù theo ánh mắt đầy chờ mong của cậu em nhỏ, thầm nghĩ về một căn nhà mới đầy ắp tiếng cười và niềm vui.

Vài ngày sau đó, ba chở mẹ đi ra thị xã mua đồ. Lúc mẹ ngồi sau lưng xe đạp của ba, Changmin vẫn còn ríu rít đi theo, hẹn mẹ đủ điều. Mẹ vẫn như mọi khi, cười xòa rồi xoa đầu em, dịu dàng bảo em phải ngoan ngoãn ở nhà cùng anh, ba mẹ sẽ về sớm. Em khe khẽ vâng dạ, đôi mắt lấp lánh niềm vui cứ nhìn bóng dáng ba mẹ đến khi bóng họ khuất sau những ngọn đồi vàng ươm trong nắng.

Hôm ấy, Yunho và em đã chờ thật lâu, mãi đến khi mặt trời đã xuống núi, ánh trăng vàng vọt rơi xuống những tán lá táo gai già cỗi, ba mẹ vẫn chưa về. Em giữ chặt lấy tay Yunho, thì thào những lời không rõ, tiếng gió lướt qua triền đồi làm tan đi những tiếng lo lắng nức nở. Mãi đến khi bàn tay nắm lấy nhau sắp tê dại, tiếng chuông điện thoại vang lên trong tĩnh mịch.

.

Cháu nghe đây…

.

Yunho dịu dàng xoa lưng Changmin rồi run rẩy gác ống nghe,bật khóc.

Changmin vùi đầu vào khuôn ngực Yunho, nỗi đau cùng nước mắt òa vỡ. Anh ôm em thật chặt, trái tim như bị ai bóp nghẹt. Chiếc lá vàng cuối cùng của mùa thu rơi xuống, nhường chỗ cho những cơn gió lạnh lẽo mang theo mùa đông giá buốt đầy đớn đau tràn về.

Từ ngày chớm đông định mệnh ấy, Yunho và Changmin chỉ còn nhau là người thân duy nhất, trên đời.

*

* *

Những ngày tháng ấy sau ấy thật không dễ dàng chút nào mà đổ bóng lên đôi vai của hai đứa trẻ. Em và Yunho bấu víu vào nhau, san sẻ những hơi ấm tình thương để có sức mạnh bước tiếp. Yunho phải đi làm thêm để trang trải chi phí ăn ở và học hành cho cả hai người. Changmin cứ nằng nặc đòi phụ giúp, nhưng anh lúc nào dịu dàng mà ôm em vào lòng cười nhẹ bảo, cứ để anh bảo vệ em, Changmin.

Có lần, Yunho trong lúc làm việc bị ngã phải nhập viện. Giữa tiếng ồn ào của xe cấp cứu và ánh đèn đỏ cứ nhấp nháy liên tục, tim em như muốn vỡ tung trong lồng ngực, môi cắn chặt nguyện cầu bình an. Khi đôi mắt đen láy của anh hé mở, em bật khóc trong mừng rỡ. Lúc ấy, trời đang mưa rất to, nhưng tiếng thì thào của Yunho lại rõ ràng in sâu trong tâm khảm.

Anh sẽ không để em một mình ở lại, Changmin à.

Changmin thảng thốt, đôi tay bấu chặt vạt áo mỏng. Nếu tình cảm này là một giấc mơ, em nguyện không bao giờ tỉnh dậy, mãi mãi.

*

* *

Vào mùa xuân năm Changmin mười sáu, Yunho lần đầu tiên gặp Yuki, cô gái có mái tóc đen dài ngang vai, đôi mắt biết cười và giọng nói ngọt ngào như viên kẹo đào tan dần nơi đầu lưỡi.

Đó là một buổi sáng trong veo, ánh sáng lấp lánh sắc anh đào đang chớm nở, lưu lại bên mỗi bước chân những vệt màu rực rỡ. Yunho trông thấy một cô gái cặm cụi vất vả với chiếc xe đạp, sau khi sửa giúp chiếc xe bằng đôi bàn tay thoăn thoắt của mình, anh lại phát hiện ra cô là bạn cùng lớp mới chuyển đến. Câu chuyện cứ rôm rả lên qua từng nhịp bước đi. Changmin đi theo hai người họ, bỗng cảm giác dường như dòng sông thời gian vừa mới uốn mình qua một khúc cong khuất tầm mắt.

Yunho ngày càng bận thêm, việc học, đi làm rồi dành thời gian bên Yuki. Từ ngày ba mẹ mất, chưa bao giờ em thấy anh cười nhiều đến thế. Mỗi lần thấy hạnh phúc nở trên môi anh, trái tim Changmin lại nhói lên. Em vẫn luôn tự nhủ, chỉ cần là hạnh phúc thì trả bằng giá nào cũng được, vậy nhưng không biết bao lần em cắn chặt môi quay lưng đi trước khung cảnh ấm áp đấy. Changmin, thật ra luôn rất sợ trở thành người duy nhất ở lại trên con đường dài đằng đẵng.

Yuki học ở trường được vài tháng thì lễ hội mùa hè bắt đầu diễn ra. Mọi người ai nấy đều háo hức chuẩn bị vài tiết mục hay sắm sửa trang phục để đến dự. Yuki đăng kí một màn biểu diễn múa, Yunho nghe xong, cứ hỏi đi hỏi lại Changmin việc nên tặng hoa gì cho cô ấy, giấy gói màu gì thì đẹp. Em ngồi bên cạnh lắng nghe, chỉ khe khẽ gật đầu. Changmin giả vờ quên việc nói rằng, em chính là người sẽ hát đệm cho cô gái anh đang dành trọn sự quan tâm.

Đêm diễn là một buổi tối rực rỡ ánh đèn. Màn trình diễn của Yuki được sắp cuối cùng, thu hút biết bao mong chờ từ khán giả. Cô gái xoay người uyển chuyển trên sân khấu như một nàng bướm kiêu hãnh xinh đẹp. Cả khán đàn chăm chú vào từng động tác dịu dàng và ngọt ngào ấy, kể cả Yunho. Changmin nép mình sau sân khấu, vừa hát vừa nhìn về anh, đôi môi vẽ thành đường cong không biết là buồn bã hay hạnh phúc.

Khi Yunho đặt vào tay Yuki nhành hoa hồng bì trắng muốt, Changmin thấy cô mỉm cười, bối rối nhưng cũng rất đỗi dịu dàng. Vào giây phút nốt nhạc cuối cùng ngân lên, em phát hiện, Yunho đã tìm thấy người có thể nắm tay mình suốt cả cuộc đời này.

Tình yêu của em, đó là những giai điệu

Em hát lên lời trầm bổng

Tình yêu của em là con chim hải âu

Sải cánh lẫn vào khoảng không

Nếu em cất tiếng gọi vào trong ánh hoàng hôn

Liệu có thể nào gặp được người dịu dàng là anh?

Changmin tưởng rằng dù chỉ là đứng ngoài, cũng có thể mãi nhìn Yunho hạnh phúc như thế. Vậy mà mối tình đẹp ấy lại như một bản nhạc, rực rỡ, tỏa sáng nhưng rồi cũng lịm dần và tắt hẳn khi chạm đến nốt ngân cuối cùng.

Nốt ngân cuối cùng ấy vang lên là khi đợt tuyết đầu tiên của mùa đông tràn về, Yuki nhập viện.

Yunho run rẩy giữ chặt lấy tay Yuki mãi không buông. Cô chỉ mỉm cười mà bảo rằng mình không may mắn tham gia vào một câu chuyện cổ tích có hậu. Em khi ấy đứng phía sau Yunho, chợt thấy đôi mắt trong veo của Yuki nhìn mình, bình yên đến kì lạ.

*

* *

Yuki đặt đôi bàn tay chằng chịt vết kim đâm lên bờ vai em, âm thanh mệt mỏi vang lên trong tĩnh lặng.

Changmin à, Yunho, nhờ em.

Giữa những tia nắng le lói hắt lên từ buổi chiều cuối hạ, Yuki ra đi, thanh thản và nhẹ nhàng như cánh hoa hồng bì theo gió tan vào nền trời xanh thẳm.

Tình yêu của ngày hôm qua là những giọt lệ

Chẳng mấy chốc mà cạn khô tan biến

Tình yêu của ngày mai là một đoạn điệp khúc

Những lời không bao giờ kết thúc

Nếu tình cờ gặp anh trong hoàng hôn

Liệu anh sẽ đến và ôm lấy em chăng?

Yuki ra đi được không lâu cũng là lúc mùa đông rũ đôi cánh băng tuyết, nhường chỗ cho mùa xuân bung nở. Changmin cùng Yunho đứng dưới cây hồng bì xanh lá đang say ngủ, nhìn về phía xa, nơi những chiếc xe mải miết rong ruổi trên đường dài kịp chuyến hàng cuối năm, ánh đèn sáng rực như dải kim sa viền quanh chân trời. Lũ trẻ tíu tít tụm năm tụi bảy, rôm rả câu truyện về bánh trái và những phong bao lì xì. Các cô các bác cũng tranh thủ ngày vụ mùa rảnh rang, ngồi cạnh bếp lửa đỏ hồng kể cho nhau nghe những kỉ niệm đầy hương xuân vị tết. Giữa không khí náo nhiệt ấy, em và anh chỉ lặng lẽ như cơn gió đầu mùa, nép mình giữa khung cảnh đầy màu sắc của vạn vật.

Em khẽ ngập ngừng, nhưng rồi, khi trái tim thổn thức như muốn vỡ tung khỏi lồng ngực, em nắm lấy tay anh, chặt đến độ sợ Yunho sẽ biến mất ngay trong khoảnh khắc.

Em yêu anh, Yunho.

Changmin vừa dứt lời, bầu trời sáng bừng với những chùm pháo hoa rực rỡ vươn dài choán hết không trung. Em nghe Yunho nói gì đó, nhưng âm thanh khàn khàn của anh đã bị tiếng reo hò của lũ trẻ lấn át. Một giọt nước lấp lánh rơi khỏi đôi mắt đen láy của anh, em sợ hãi,run rẩy giữ lấy đôi bàn tay đầy những vết chai, môi mấp máy muốn nói nhưng lại bị nghẹn ngào làm ngưng bặt.

Trong khoảnh khắc, khi những vệt pháo hoa cuối cùng lụi tàn trên trời đêm, Yunho rút tay khỏi cái siết chặt của em, bóng lưng khuất dần giữa ánh sáng lập lòe của những chiếc đèn đường cũ kĩ. Changmin lặng người nhìn bầu trời đặc quánh lấm chấm ánh sáng le lói từ vài ngôi sao lang thang, bật khóc.

Vạn vật chìm vào giấc ngủ sâu, chuẩn bị cho một mùa mới. Em bước đi trên con đường nhỏ, giữa tiếng xào xạc của lá reo, mải miết tìm kiếm tương lai trong mịt mờ.

Chúng ta liệu có ngày mai hay không?

*

* *

Sau thời khắc chuyển giao năm mới ấy, vào một buổi sáng se se lạnh, Yunho đứng bên cây táo gai lấm chấm hoa, lặng yên nhìn Changmin đang cặm cụi sửa lại chiếc xe đạp cũ kĩ.

Anh cần phải đi, Changmin.

Changmin ngẩn người, chiếc chuông nhỏ trên tay rơi xuống đất. Yunho không cười, đôi mắt nhìn em dịu dàng mà buồn bã. Một cánh hoa rơi xuống bờ vai anh rồi bị gió cuốn đi biến mất vào bầu trời. Em chợt nhận ra, tình cảm này cũng giống cánh hoa mỏng manh ấy, chưa kịp bung nở đã lụi tàn trong nước mắt và đau thương.

Khi mùa xuân nghiêng mình khoác xong lên chiếc áo mới cũng là lúc Yunho thu dọn xong hành lí. Changmin cùng anh đến bến xe nho nhỏ, nép mình dưới hàng cây xanh rì. Suốt quãng đường, những kí ức ùa về như chuyện vừa mới xảy ra trong chớp mắt. Em nhìn bóng lưng cao cao của anh, vươn tay muốn chạm vào nhưng lại rụt về trong khoảnh khắc. Anh chỉ cúi đầu, lặng yên nhìn xuống bãi cỏ lóng lánh ánh chiều, mặc gió lướt qua từng nụ chồi, để lại những gia điệu réo rắt đau thương.

Em nghiêng đầu, khe khẽ nắm lấy đôi bàn tay đang run rẩy của Yunho, mái tóc đen chạm vào bờ vai vững chãi. Bầu trời sà xuống ngang tầm mắt, những vệt màu lan giữa đám mây trắng đang yên giấc, phủ cả một vùng rộng lớn bằng bản tình ca lặng lẽ trầm buồn.

Em sẽ chờ anh, Yunho.

Nước mắt nóng hổi rơi xuống hai bàn tay còn đang nắm chặt, theo nỗi nhớ tan biến về phía con đường chạy dài tít tắp. Changmin mỉm cười, tựa như những nụ hồng bì trắng tinh đang ẩn mình trong kẽ lá, dịu dàng mà đơn độc.

Có ai đó đang đánh lên những tiếng piano

Nghe như tiếng của biển

Có người đến và đi trong chiều muộn

Em tự hỏi liệu họ có mang theo những giấc mơ

Nếu em nhìn lại trong ánh hoàng hôn

Liệu anh có đang tìm kiếm em không?

Hàng cây nghiêng nghiêng trên con đường tản bộ

Rơi rụng xuống bóng hình từ biệt xa xăm

Những mùa xuân khác cứ chậm rãi trôi qua, hoa hồng bì đã nở rộ không biết bao lần, Yunho vẫn không trở lại.

Changmin đã chờ, thật lâu. Cứ mỗi lần nhìn về phía bầu trời xanh thẫm rộng lớn vượt tầm mắt, kí ức về những ngày tháng tuổi thơ tràn đầy tiếng cười lại tràn về làm trái tim run rẩy. Em đã làm rất nhiều con diều, nhưng cuối cùng vẫn lại xếp thật ngay ngắn vào góc tủ nhỏ. Em muốn chạy thật nhanh qua những cánh đồng mát rượi, nhưng lại sợ hãi ngã xuống mà không có ai ở bên, lặng lẽ mà bước chậm rãi trên con đường in dấu biết bao hồi ức. Khi những chùm pháo hoa thắp sáng cả không trung, em chỉ lặng người dưới những tán hồng bì ướt đẫm hương đêm, bồi hồi nhớ lại khoảnh khắc chuyển giao năm mới nhiều năm về trước.

Changmin cảm thấy cô đơn, thật sự rất cô đơn.

Khi kết thúc chương trình học phổ thông, Changmin quyết định không học đại học. Em không nỡ rời bỏ ngôi nhà gắn liền với biết bao nhớ thương, lo lắng một ngày nào đó khi Yunho trở về sẽ không có ai chờ đón. Rất nhiều lần em do dự, em rất muốn bước ra thế giới ngoài kia, tìm kiếm con người lúc nào cũng in bóng trong tâm trí, nhưng em lại sợ không tìm được anh giữa biển người mênh mông. Cô bé trong lớp tập nhạc có lần nói với Changmin, trò tin là những người yêu nhau đi qua bao nẻo đường, vượt qua bao năm tháng đều có thể tìm được và đoàn tụ. Changmin khi ấy khẽ cười, em cũng từng nghĩ đến chuyện đấy, chỉ là đối với người không yêu mình, có cố gắng đến mấy cũng chỉ là vô vọng.

Changmin rất yêu Yunho, nhưng đó chỉ là một giấc mơ lúc ẩn lúc hiện trong một chuỗi dài ác mộng. Lúc trước, Changmin từng hỏi ba, tại sao mẹ lại không ở với mình. Ba khi ấy chỉ dùng cánh tay rắn rỏi mà ôm lấy em vào lòng, nói rằng chúng ta không nằm trong giấc mơ của mẹ. Mãi đến khi Yunho rời đi, giữa hoàng hôn ảm đạm ấy, em mới nhận ra, đêm tối không phải là lúc những giấc mơ bắt đầu mà là thời điểm nó lụi tàn rồi biến mất.

Con thuyền mịt mờ trên biển sáng lấp lánh

Chỉ còn lại tiếng còi tàu giã biệt

Nếu bước lên con dốc nhẹ nhàng

Em tự hỏi liệu có thể gặp được những làn gió của kí ức yêu thương?

Changmin bước chầm chậm trên con đường in bóng biết bao dấu chân của quá khứ. Cánh đồng đã nằm lại sau lưng, tít tắp rơi vào bầu trời dần dần chìm vào giấc ngủ. Em dừng ở lôí nhỏ dẫn vào nhà, nhìn mãi đến khi mặt trời chỉ còn là một chấm sáng bé nhỏ lóe lên giữa đêm tối. Cơn gió lại lướt qua, tiếng chuông vang lên phá vỡ tĩnh mịch. Em hướng mắt về phía ngôi nhà nhỏ, tìm kiếm bóng dáng của những vì sao le lói giữa trời. Nhưng đôi mắt chưa kịp chạm vào ánh sáng mỏng manh thường nhật ấy, những giọt nước lóng lánh đã rơi xuống tự lúc nào.

.

Anh đã về rồi.

.

Yunho đứng đó, những cánh hoa trắng vương lại trên chiếc áo đậm màu, chầm chậm nở nụ cười, dịu dàng như rất nhiều năm về trước.

Changmin ngẩn người, cơn gió đầu thu chạm lên mái tóc còn thơm mùi cỏ dại, ánh mắt lấp lánh lặng lẽ chìm trong chiều tàn sắp tắt.

.

Em chờ được anh rồi

.

Yunho…

end.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: